Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Xin đừng mời tháng tư một ly cà phê
Ta sợ hoa xoan mất ngủ
Dẫu bỏ muỗng đường vào câu hát cũ
Chẳng làm ngọt môi nhau.
Continue reading
Tôi đếm tuổi mình bằng những sợi mùa thu
Bằng những gót chân trăng nhón qua thời tóc rối
Bằng những giọt cà phê bốc khói
Âm thầm tan vào hun hút kẽ đời.
1
Lâu rồi, má tôi có đi coi phim Công lý báo thù người ta chiếu đằng sân Xã ủy. Dượng Bảy (lúc chưa phải là dượng Bảy) bữa đó cũng coi chung, ngồi kế bên má, gần cái phông vải lớn. Coi hát thì chỗ này là ngon lành nhất, nhìn đào kép rõ, mụt ruồi giả của họ bị rớt, hoặc áo vua rách mình cũng thấy, nhưng đây là chiếu bóng, cái phim từ đầu tới cuối chỉ ca hát với đánh nhau. Cứ mỗi lần nhân vật ra đòn là má tôi né, thấy máu má tôi che mắt kêu trời, tới cảnh mấy con trăn rắn lớn bò tới thì khán giả đều sụt lùi ngã rạp sắp lớp lên nhau la ó ré. Má tôi sợ tới quên trời đất, dúi mặt vô lưng người thanh niên lạ hoắc bên cạnh, tức dượng Bảy. Khi phim gần hết, nam nữ chính múa hát ứ ư thì dượng Bảy đã chính thức chạm vào ngón tay út của má.
Mỗi ngày tôi lượn lòng vòng trên phố chừng 10 – 20km.
Tắc đường.
Khói xe.
Nắng.
Gió.
Những lúc ấy tôi thường nghe nhạc. Giai điệu rộn rã khi vui. Trầm lắng, hoặc ngược lại, gào thét khi buồn. Và random khi chẳng muốn nghĩ gì cả. Một tối, phóng xe ngược gió, tôi giật mình khi trong đầu bỗng vang vang đoạn điệp khúc của “Lemon tree” , thấy mình cũng đang “driving driving driving around”, tìm kiếm một cái gì đó, một nơi nào đó, một người nào đó, hiển hiện, hữu hình nhưng không cụ thể.