Tin ở hoa hồng

imageview.jpgQuán nhỏ lọt thỏm giữa không gian ồn ã của những tòa cao ốc đang xây dựng dang dở. Chủ quán là đôi vợ chồng trẻ, dân nghệ thuật “chính hãng”, vun vén một không gian khá kén khách, giấu những ý nghĩ lạ lẫm đằng sau mảng tường màu loang lổ…

Ngay cả cái cách chọn khăn ren gam màu tối để trải bàn, chút hoa khô chật vật chen chúc trong bát cắm và thứ thức uống tê ran đầu lưỡi được quảng cáo là “đến từ Alaska” (không biết thiệt hay “dởm”) kích thích mạnh mẽ đối với những tâm hồn hoang dã phóng khoáng.

Chiều ý đôi bạn trẻ hình như đang trong thời gian… tìm hiểu, chủ quán “play” đĩa nhạc Quang Dũng, mến tặng khách quen bản Còn ta với nồng nàn.

Chị và cậu thường không hẹn mà gặp nhau ở đây. Quán nhỏ. Đầy ngẫu hứng. Khỏi chen chúc. Thích hợp với những câu chuyện tình dang dở. Chị đùa thế. Cậu cười lạc quan, tránh ánh nhìn của chị. Những câu chuyện không đầu không cuối. Gặp gỡ phù phiếm và chia tay.

Cậu xưng tôi – An, dù kém chị 2 tuổi. Chị đáp lễ bằng cặp đại từ kiêu hãnh: chị – cậu. Thế còn đỡ. Trong những câu chuyện với mấy đứa bạn thân chị thường gọi cậu là… “thằng bé”. Chuyện về “thằng bé” tự bao giờ choán hết tâm trí, tràn vào những mẩu – dưa – lê buôn bán qua điện thoại hằng ngày. Bạn bè xì xồ khi thấy cặp đôi hình như không – cân – xứng “dan díu” với nhau. Đứa “lương thiện” bảo gái hơn hai, trai hơn một. Miễn thật bụng là “ok”. Đứa “độc mồm” thì hằn học. Gớm, trâu già lại thích cỏ non. Hay định cưa sừng làm nghé. Chị nhăn nhó đến khổ sở. Được rồi, bà cô. Xin tiếp thu. Với lại, đã đâu vào đâu…

Cậu học sau chị hai khóa. Đen nhẻm, duyên kinh khủng. “Thần tượng” nhau từ hồi tập văn nghệ ở trường. Dân nghệ thuật nó thế. Đụng đâu ưa đó. Chả trách đứa nào đứa nấy sở hữu danh sách “đống” bồ cũ dài dằng dặc. Những cuộc tình chóng vánh, lăng nhăng đúng kiểu xứ Hàn, nhưng chưa từng kết thúc có hậu. Có lẽ cũng do họ là dân nghệ thuật. Mà nghệ thuật là sáng tạo. Trung thành với những ý tưởng cũ thì chỉ có tự đào thải mình ra khỏi cộng đồng những cái đầu “thiên hô vạn biến”.

Lâu thật lâu ở quán nhỏ. Chị giấu hai tay lui cui dưới gầm bàn. Ngón cái run run bấm, chọn rồi lại xóa. Lâu thật lâu nữa, tin nhắn đến tay người nhận. “Chi dien mat rui. Cang ngay chi cang nho cau nhieu hon”. Tin nhắn hồi âm ngay tắp lự. “An dung dua vay. Tinh cam khong phai thu gion choi”. Chị bật cười vì cái cách “giao lưu” ngồ ngộ và trẻ con của hai đứa. Rồi tỏ vẻ rộng lượng. “U. Tinh cam khong phai thu gion choi”…

Tan giờ, cậu nhắn tin cụt lủn: “Pagoda” – tên quán nhỏ. Chị đùa: “Ban lam nhoc a!” rồi phóng xe đến lối quen ấy, còn kịp nhận một tin nhắn… kiện tụng: “Khong – phai – nhoc!”. Chị cười khoái chí một mình. Nước mưa tạt long tong vào mặt. Cơn mưa phùn tinh khôi chẳng biết âm thầm kéo đến tự bao giờ…

Cậu giúi vào tay chị chiếc khăn mùi xoa. Nhận ra mưa ướt nhòe mắt kính, trán bết tóc. Chị vừa thấm nước vừa trêu. Chỉ có trẻ con mới lúc nào cũng gập khăn mùi xoa trong túi. Chưa kịp nhìn vẻ mặt “trẻ con” xù lên vì tức, chị ngẩn người nhìn bông hồng nhung ướt sương trên tay cậu. Tặng An này. Vì cái gì? Kỷ niệm bảy tháng quen nhau. Gì nữa? Chị thở gấp, thấy bối rối. Cậu nháy mắt nhí nhảnh. Bí mật. Chị nhún vai, trẻ con hết cỡ.

Con bạn động viên: không cần phải lúc nào cũng đóng – vai – già như thế. Nhìn khách quan thì cũng “đôi lứa xứng đôi” lắm mà. Chị nhìn xa xăm. Trò chơi sắp kết thúc rồi. Hôm nọ thấy “thằng bé” đèo con bé nào xinh lắm. Nhỏ như cái kẹo. Trông cũng đã muốn che chở. Bạn nhăn mặt. Bà cụ non. Mới thế mà ghen à. Mày bao giờ mới khá được hả An.

Lại tin nhắn “Pagoda”. Chị nhét vội máy vào balô. Quyết tâm. Dù gì thì cũng chỉ một trò chơi. Những câu chuyện tình lãng xẹt, kết thúc dang dở, để lại mớ kỷ niệm khi nhớ lại chỉ khiến thân chủ cười khô khan và gây tức ngực. Anh gọi. “Mở mail em nhé. Giận à? Sao không thấy gọi cho anh?”. Chị đột ngột thấy tức ngực. “Sắp được nghỉ chưa anh? Lễ này anh về được mấy hôm”. Kết thúc bằng một câu sách vở. “Em nhớ anh lắm”.

23h. Ghé tiệm mì mua mấy cái bánh lót dạ bữa tối muộn. May quá, quán chưa kịp đóng cửa. Vừa rú ga, tóc bị gió thổi tung. Hình như sắp mưa. Công việc lại ngập đầu. Quên béng những mối quan hệ vương vãi. Cậu đợi trước cổng từ bao giờ. Ngằn ngặt câu hỏi trừu tượng: “Sao lại thế?”. Chị lịch sự. “Lâu ngày ghê, vô nhà chơi đi”. Cậu nhận ra sự kiểu cách và giả lả trong mắt chị. Đuôi mắt cậu nhíu lại khổ sở, cố gắng hiểu những điều khó hiểu vừa qua. Những điều thuộc về thế – giới – “người – lớn”.

Chị gặm cái bánh khô rang trong vô thức trước khi rót cho mình một ly nước to ồng ộc giải “xì – trét”. Mưa rồi. Chị hốt hoảng chạy ra cửa. Cậu vừa lao xe đi. Chắc lại dầm mưa về cho mà xem. Tội nghiệp thằng bé. Vẫn ghét nhất mặc áo mưa. Chị ào ra phố, không kịp mang thêm áo ấm. Phố vắng tênh. Thênh thang bụi mưa. Chị nép mình vào trạm xe buýt, thu dù lại, đứng nghĩ ngẩn ngơ tới lúc khô người. Một cô bé con đi tìm ai, chạy vào trạm chờ tránh mưa. Ánh mắt ngây thơ.

Quen quá. Chị bí mật à lên một tiếng. Người này đi tìm người kia. Người kia lại đi tìm người kia nữa. Là cô bé nhỏ nhắn hôm nọ đi chung xe cậu. Tóc cắt ngắn, ướt sũng, lem nhem như mèo hoang. Chị tần ngần hồi lâu, rồi rút chiếc khăn tay của cậu trong quán nhỏ hôm nào. Lau mặt đi cưng. Người đối diện nhìn chị dò hỏi. Đôi mắt mở to ngơ ngác. Như hàng ngàn vì sao đang long lanh. Chị buột miệng. “Giữ giùm chị luôn!” rồi vụt chạy đi. Chiếc ô theo đà bị gió thổi bạt ngược trở lại, rơi tõm vào vũng nước mưa lề đường. Ướt sũng. Xoay lơ.

(Theo Tuổi Trẻ)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s