Dưới chân mình luôn có lối đi

Bà Nguyễn Thị Tuyết Thanh (63 tuổi, quê Long An), một mình nuôi bảy người con vào đại học – Ảnh: Tiểu Quyên

TT – Tôi sinh ra đã phận nhà nghèo, bao đời sống lam lũ với nghiệp nhà nông. Tôi lấy chồng năm 18 tuổi.

Những đứa con lần lượt ra đời, nhà càng lâm vào cảnh nghèo rớt mồng tơi. Những tưởng vợ chồng sẽ cùng nhau vượt qua khốn khó, nào ngờ chồng tôi lấy hết của cải trong nhà rồi bỏ đi biền biệt.

Tôi còn lại đôi bàn tay trắng và đàn con bảy đứa đang tuổi ăn tuổi lớn. Tôi khóc cạn nước mắt, có lúc tưởng chừng mình sẽ đổ gục xuống. Các con tôi rồi sẽ phải nghỉ học, sẽ suốt đời cắm mặt với ruộng đồng, cái nghèo sẽ tiếp tục bủa vây đời chúng. Viễn cảnh về một tương lai xám xịt ấy khiến tôi đau thắt từng khúc ruột.

Rồi khi nước mắt cũng không còn để rơi, nỗi oán hận người chồng bội bạc cũng đóng băng trong lòng, tôi biết mình cần phải đứng lên và bước đi, phải cho các con được ăn học để không phải khổ như đời mẹ chúng. Tôi xoay đủ thứ nghề. Ngoài làm mấy công ruộng rẫy, tôi đi bán rau cá, rồi gánh chè đậu xanh, sương sa hạt lựu rong ruổi khắp làng nhưng vẫn không đủ sống. Nhà chỉ ăn cháo với rau. Nhà ngoại cũng nghèo, bên nội thì không thương, bà nội thậm chí không nhìn mặt những đứa cháu gái của mình. “Sinh ra cả đám con gái có mà hỏng hết” – tôi nuốt nước mắt khi nghe những lời cay nghiệt. Quyết tâm nuôi con ăn học thành tài trong tôi càng mãnh liệt hơn. Tôi luôn dạy các con phải biết nhìn thẳng và đi tới.

Khi con trai đầu vào đại học, tôi nhớ mình không nói nổi điều gì, chỉ biết khóc rồi cười. Nó là người đầu tiên ở cái vùng quê heo hút quanh năm người ta chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời này vào đại học. Nhưng khó khăn từ đó cũng chồng chất thêm, tôi thức trắng hàng đêm để tìm phương kế mưu sinh. Vay được số vốn 200.000 đồng ít ỏi, tôi đánh liều một thân một mình lên TP.HCM dò tìm chợ Tân Bình mua quần áo cũ.

Rồi lại xuống miệt Rừng Sác (huyện Cần Giờ), mỗi ngày tôi đi bộ từ sáng sớm mang quần áo rao bán khắp các xã vùng lân cận, tối đến tá túc tại nhà một người bà con xa. Thời gian đầu, đôi chân cứ phồng rộp lên rát buốt, vai thì bầm tím, nhưng vì tiết kiệm nên tôi không dám đi xe. Cô bác cũng thương tình nên mua giúp hàng ở chỗ tôi.

Ở nhà, các con chịu khó trồng hành trồng cải, thức khuya dậy sớm gánh ra chợ bán. Những tưởng cuộc sống được yên ổn, nào ngờ người cha vô trách nhiệm lại trở về, đánh đập các con tôi, đòi tiền không có nên bán cả giường tủ, cả số gỗ ít ỏi dành dụm để dựng một ngôi nhà lành lặn hơn cũng bị mang đi. Lòng tôi đã sạn chai với nỗi oán hận, nhưng các con tôi thì không thể nào gột rửa được ký ức xót xa về cha chúng cho đến tận bây giờ.

Rồi những năm tháng cơ cực nhất cũng qua đi. Bảy người con của tôi cũng lần lượt vào đại học, đứa ra trường xin được việc làm thì chung tay phụ mẹ nuôi em ăn học. Với tôi, đó là niềm hạnh phúc nhất của cả đời làm mẹ. Nhiều lúc nhìn lại đời mình, tôi nghĩ không hiểu sao mình lại có thể đi qua một chặng đường “khủng khiếp” như vậy để nuôi con, hóa ra tình mẫu tử đã giúp tôi vượt qua tất cả. Bây giờ thì tôi đã có thể tin rằng khó khăn nào cũng có thể vượt qua, vì dưới chân mình bao giờ cũng có một lối đi.

NGUYỄN THỊ TUYẾT THANH (xã Tam Thôn Hiệp, huyện Cần Giờ, TP.HCM)
TIỂU QUYÊN ghi

2 thoughts on “Dưới chân mình luôn có lối đi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s