Nơi con sông

ao-dai.gifAnh trở về thành phố cổ xưa
Nơi con sông đang bạc mầu nước lũ
Nơi dày lên một chiều sâu quá khứ
Của quê hương và của em, anh…

Vẫn sống trong hồn anh cái ngày ấy trong lành
Em nón trắng trong chiều phố cũ
Em áo tím hong tóc dài đợi gió
Chuông nhà thờ một nhịp rộn ràng ngân

Ðổ nát rồi thành phố thuở chiến tranh
Anh tiếc nuối thương từng con đường nhỏ
Như có máu trong mầu hoa phượng đỏ
Rơi xuống đường từng mảnh đau thương

Giấc mơ đêm thành phố vẫn y nguyên
Mỗi nét lượn mỗi dáng cao phố cũ
Em trinh trắng nụ cười hoa hồng nở
Mắt sao trời soi thấu trái tim anh

Anh trở về thương con nước sông dâng
Thương dĩ vãng qua rồi không trở lại
Em biền biệt giữa mùa đông nắng ải
Lau trắng bay hiu hắt cuối triền sông

Nhớ và thương cứ vướng víu trên lòng
Tình thơ dại ai ngờ sâu – nặng thế
Năm tháng đi mà tình yêu vẫn ở
Mai cho dù tóc trắng với ngàn lau

[ Võ Quê ]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s