Yêu thương mong manh

couplesunset.jpgTôi gặp anh lần đầu ở Trại hè dành cho cộng tác viên của một tờ báo tuổi học trò. Trại hè chia thành bốn trại nhỏ, mỗi trại có một trại trưởng…

Làm thủ tục nhận phòng khách sạn xong, tôi lên phòng mình, quăng hết hành lý lên giường rồi vào phòng tắm rửa mặt mũi. Chợt nghe có tiếng lao xao, tôi lò dò bước ra, mặt sũng nước. Đang đọc tờ danh sách trại sinh, anh ngẩng lên, tròn mắt cười… Thì ra tôi và anh cùng ở trại 2. Và anh đang dẫn trại phó đến từng phòng làm quen với mọi người. Nghe anh tự giới thiệu, tôi nhận ra ngay vì đó là một cái tên đã khá… “nổi tiếng trên giang hồ”.

Anh chỉ hơn tôi vài… tháng tuổi, nên chẳng bao giờ tôi thèm gọi anh bằng… anh. Dù với sự chững chạc ấy, anh đủ “trình độ” để làm anh trai một con bé bướng bỉnh khủng khiếp là tôi. Còn anh, sau khi xem danh sách, đã biết tôi thật ra không bạn trẻ con như vẻ bên ngoài, nên mỗi lần lỡ miệng xưng “anh- em” xong lại “ơ” rồi cười phì.

Chúng tôi thực sự trở thành bạn bè sau 5 ngày trại. Những lần đeo ba lô đi cùng nhóm trong những hoạt động kín đặc cả tờ kế hoạch. Những cuộc gọi, hát hò “MTV theo yêu cầu” lúc nửa đêm khắp các phòng bằng mạng điện thoại nội bộ. Những khi cùng làm báo tường.

Nhớ cả lúc anh lăn ra ngủ quên khi đang làm báo, tay và chân bị lũ nhóc vẽ nhăng nhít đủ thứ hình quái dị… Thật ngạc nhiên là tôi vẫn nhớ tất cả những điều đó. Có lẽ thời gian chúng tôi gặp nhau quá ngắn ngủi, đến nỗi những điều giản dị nhất cũng vụt thành kỉ niệm…

Năm đó chúng tôi vào Đại học, cách nhau gần 1000km nên chỉ giữ liên lạc qua thư, internet và điện thoại, thỉnh thoảng gửi cho nhau vài món quà nhỏ vào những dịp đặc biệt… Chúng tôi hay gặp nhau qua Y!M và e-mail, chia sẻ vài điều vụn vặt. Đó là khoảng thời gian thật sự ý nghĩa đối với tôi. Không biết vì sao, nhưng khi nói chuyện với anh, tôi thấy bình yên lắm… Dần dần, tôi nhận ra tình cảm của mình giống như từng giọt nước nhỏ vào chiếc ly thủy tinh. Đến khi tôi giật mình nhìn lại thì con tim đã sắp tràn đầy…

Hơi…hoảng sợ – cảm giác dễ hiểu của một đứa lần đầu tiên nhận ra mình có nguy cơ bị “đánh chiếm con tim” – tôi quyết định ngừng liên lạc. Có lẽ tôi cần thời gian bình tĩnh và chín chắn hơn, để thật sự hiểu rõ trái tim mình. Bảo với anh là 2 tháng, nhưng thật ra sẽ là đến khi nào tôi thật-sự-ổn…

Tôi đã yêu anh rồi ư?

Không phải chứ? Yêu mà… trẻ con thế à? Chỉ là thứ “tình ảo” trên mạng của mấy đứa con nít thôi! Là loại tình cảm của những câu nói luôn hiện lên kèm nickname quen thuộc, của những icon mặt cười ngộ nghĩnh, những “nụ hôn” qua Y!M, của dòng status tỏa sáng: “Ta iu nhóc nhiều lắm, nhóc biết không?”…

Liệu có khi nào “mạng là ảo, nhưng yêu thương là thật”? Và anh, làm sao anh có thể yêu một con bé như tôi- bình thường, xa cách, và đôi khi ngốc nghếch một cách thảm hại…

Xem phim “Thị trấn Smallville”, có một câu thoại làm tôi lặng đi: “Đừng làm bị thương điều mà mình không thể giết chết”. Đúng là tôi đã không thể giết chết được tình cảm của mình. Tôi quyết định giữ gìn tình bạn này, dù lòng vẫn không ngừng tự hỏi đó là tình cảm gì? Nhưng tôi mặc kệ, bởi tên gọi chưa bao giờ quan trọng bằng bản chất.

Vài năm sau, tôi gặp lại cậu bạn (chính là “anh” ngày xưa) trong một lần cậu đi du lịch bụi xuyên Việt, ghé vào thành phố tôi đang sống. Một người quen chung của chúng tôi đã đến tận nơi, xách cổ tôi ra, mắng: “Người yêu đến mà còn ngồi đây, hả?”.

“Người yêu” ư? Chưa bao giờ chúng tôi yêu nhau cả! Nên cũng sẽ chẳng bao giờ hết yêu…

Ngồi sau xe anh, tôi cố ngăn không cho ý nghĩ vụt thốt thành lời: “P này, cậu gầy quá…”. Cảm giác anh ở thật gần, chỉ cần tôi đưa tay ra là sẽ chạm vào vai áo, nhưng tôi chỉ ngồi im lặng và giữ khoảng cách.

Có những điều tưởng chỉ với tay là chạm đến, nhưng  rồi hình như chẳng ai đưa tay ra. Tôi cũng biết bây giờ là thế kỷ 21 rồi. Và “cổ tích nằm trong tay bạn, nên hãy nắm tay vào, cổ tích sẽ trở thành hiện thực”. Tôi biết, nhưng… cổ tích của tôi mong manh quá! Tôi sợ nó vỡ, sợ làm đau nó trong lòng bàn tay nhỏ hẹp. Thế nên mãi tôi không nắm tay vào…

Tôi cư xử với anh hồn nhiên như bạn bè, dù biết con tim mình chưa im sóng. Tôi 20 tuổi, chưa hẳn đã là một cô gái từng trải, nhưng cũng không là bạn trẻ con. Tôi đủ chín chắn để không vội khẳng định những điều to tát. Có thể sau này tôi sẽ yêu một người khác. Và khi nhớ lại những kỉ niệm, tôi sẽ cười vào mũi con bé khờ của ngày hôm nay.

Nhưng tôi biết anh vãn là người đầu tiên mà tôi yêu mến, có thể chỉ là trong hiện tại, cũng có thể là mãi mãi về sau. Yêu mến xiết bao…

HANAH, Quảng Nam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s