…bạn…

Chúng ta sống trong cuộc đời này, ai cũng có những người bạn. Những người bạn với nhiều mức độ thân thiết khác nhau: Bạn thuở thiếu thời, bạn học chung, bạn đồng nghiệp, bạn ở chung nhà, bạn quen một cách tình cờ, bạn làm ăn, bạn trên mạng, bạn cùng lý tưởng…

Có người thân, có người chỉ quen sơ, và cũng có người mang danh bạn chỉ để nở một nụ cười xã giao. Nhưng suy cho cùng, dẫu những người bạn bên ta có thế nào, thì đó cũng là một phần của cuộc sống, ta cũng không thể nào chỉ sống tách rời một mình. Vì bản chất xã hội là sự kết nối, là giao tiếp. Thông tin truyền đi và nhận về.

Bạn cứ thử nghĩ coi: Những người bạn bên ta…

Đã bao giờ bạn dành một giây phút nhìn lại, suy nghĩ về những người bạn của mình chưa? Và đã bao giờ bạn suy nghĩ đúng về chữ “người bạn”. Đã rất nhiều lần trong đời tôi suy nghĩ, băn khoăn và trăn trở về chữ “bạn”, và “bạn thân”. Như thế nào thì ta gọi là bạn, và như thế nào thì là “bạn thân”?

Tôi nhìn lại chính mình: Có bao nhiêu người trong friendlist và trong danh bạ điện thoại được gọi là thân, bao nhiêu người tôi có thể bấm gọi điện khi cần tới mà không ngần ngại, và biết rằng người ấy sẽ đến bên tôi? Danh bạ điện thoại của bạn, của tôi có ít nhất 200 số, có nghĩa là gần 200 người, nhưng có bao nhiêu người sẽ đến bên bạn lúc hoạn nạn? Bao nhiêu? Có lẽ chỉ là 1/100 mà thôi. Được như thế cũng là hạnh phúc lắm rồi phải không? Vì đi hết cuộc đời này có thể ta cũng chẳng tìm được một tri nhân tri kỷ, mà nếu bạn có một người, thì đó cũng là niềm hạnh phúc lớn đáng trân quý của thế gian rồi. Một người bạn đúng nghĩa!

Cuộc sống này là một bức tranh nhiều màu sắc và luôn biến đổi. Những người đến và đi trong đời ta cũng thế. Không phải ai cũng giống ai, cũng có nhiều người tốt và nhiều người không tốt. Thế nên mới có bạn tốt và bạn xấu. Và trong những người bạn tốt ấy có mấy người sẽ thành bạn thân của ta? Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có nhiều bạn thân, từng rất hạnh phúc và ngập tràn niềm vui khi nghĩ về họ, những người đã gắn bó bên tôi, thuở tôi ngày thơ bé, thời học sinh trong veo và những năm tháng cuộc đời sinh viên . Nhưng có bạn và giữ được tình bạn là 2 chuyện rất khác nhau:

Tình bạn – cũng như mọi tình cảm khác, luôn cần được nuôi dưỡng! Người bạn thân không phải chỉ để trong tâm tưởng khi ta nghĩ về. Người bạn thân là người chia sẻ với ta những biến cố trong cuộc đời, nỗi buồn và niềm vui, thành công và lúc gục ngã thất bại. “Nếu người bạn thân chỉ ngủ im lìm trong kỉ niệm ngày xưa, thì tình thân giữa ta và người ấy sẽ chỉ còn là “hữu danh vô thực” ! Nó không còn tồn tại ở hiện tại nữa, khi mà ta và người ấy chẳng còn biết chút thông tin hiện tại gì về nhau, chẳng còn chia sẻ, chẳng còn đơn giản dù chỉ một điều: đó là cho đi -& nhận về những nỗi lòng, những tâm tư của nhau…

Bạn sẽ nghĩ suy gì, khi một người “bạn thân” của ta, lúc khó khăn không gọi ta – lúc vui sướng thành công không gọi ta – lúc đau khổ vì những mất mát lớn trong đời như mất đi một người thân cũng không còn gọi ta để chia sẻ hay chỉ để khóc, cũng như không còn gọi ta để thông báo hay nhắn nhủ ta rằng, người ấy sắp phải ra đi mãi mãi, và khi ta biết được những điều ấy qua một người nào đó, tất cả đã quá muộn. Và một sự thật buồn là người “bạn thân” ấy không còn cần ta nữa. Vậy cái tình thân mà ta vẫn ảo tưởng là mình đang còn giữ là gì ???

Chỉ còn là “hữu danh vô thực” !

Để rồi một ngày nào đó ta liên lạc lại hay gặp lại nhau, Ta sẽ hỏi một câu: “Dạo này sao rồi?” – “SAO?”, ừ sao nhỉ, có biết bao nhiêu điều đã xảy ra quanh ta và người bạn ấy. Biết nói sao cho đủ – Biết chia sẻ từ đâu – Biết bắt đầu từ đâu ??? Cứ như ngày xưa ta đi học mà bị mất căn bản vậy! Có phải.. vì ta đã lãng quên, đã bỏ quên thật lâu lắm rồi?

Quá khứ không bao giờ tách rời hiện tại cả ! Những người bạn ngày xưa của ta cũng thế! Ngày hôm nay ta có còn những người ấy bên cạnh hay không, là do ta có biết cách nối ngày xưa vào hôm nay – nối quá khứ vào hiện tại hay không mà thôi! Chúng ta thường vì cuộc sống bộn bề, vì những tham vọng công danh, tiền bạc, những say đắm tình yêu của riêng mình, những mối quan hệ mới cứ tất bật cuốn ta đi để rồi vô tình ta lại đánh rơi 1 điều kỳ diệu đáng quý khác của cuộc sống – những người bạn đúng nghĩa!

Đã có được trong đời rồi, đừng để tình thân ấy mất đi:

Vì người bạn thân không phải chỉ để trong album ảnh hay trong tủ kính !!! Người bạn thân là để chia sẻ với nhau những phiền muộn và niềm vui, những lo lắng và tin tưởng, những đau khổ và hạnh phúc, những thất bại và thành công… và đôi khi chỉ là ở bên cạnh… để lắng nghe nhau.

Và…

“Đã là Bạn thì suốt đời là Bạn !
Đừng như sông.. khi cạn khi đầy…”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s